Võng du chi Cao thủ bất tịch mịch

Tên gốc: 网游之高手不寂寞

Tạm dịch: Cao thủ không cô đơn

Tác giả: Ẩn Nặc Lan San《隐匿阑珊》

Thể loại: Võng du, 1×1, hài, HE

Tình trạng: Hoàn (51 chương + 3 phiên ngoại)
Truyện dịch không nhằm mục đích thương mại và không có bản quyền của tác giả xin đừng đưa ra ngoài.
Từ chương 1 – 31: Phong Nguyệt Lâu
Từ chương 32 đến hết:
Nguồn: Bản tiếng trung
Người dịch: Bỉ Ngạn Vong Xuyên

Danh sách chương
Chương 32 ( Kéo xuống dưới)  + Chương 33 

Chương 32: Tan tan, đều tan đi!

Mọi người cũng đã gặp, các trò chơi trong triễn lãm cũng đã tham quan, đồ chơi cũng cầm, một số người cũng ăn nhiều đậu phụ. Có người như nguyện gặp được hảo cơ hữu ( bạn đồng giới – gay), có người ngoài dự kiến may mắn tìm được bạn tốt. Một số người tay nhấn điện thoại đến chuột rút, một số người chụp ảnh đến máy hết pin. Ăn uống no, não cũng bổ sung đủ, thế giới không có bữa tiệc nào không tàn, chỉ không thể chia CP. Một số người ngồi tàu hỏa vé lúc 7,8 giờ,  đoàn người giải quyết bữa tối nhìn thời gian không sai biệt lắm, chậm rãi chạy tới nhà ra tiễn đưa.

Không có tổn thất là xương sống của trò chơi trực tuyến, bên này còn chưa về nhà bên kia đã bắt đầu thảo luận tối nay xoát boss gì, chọn phó bản nào. Nhìn từng bước từng bước rời đi của đồng bạn, nhớ tới ban ngày náo nhiệt, La Tường đột nhiên có một chút cô đơn. Bất quá lập tức nghĩ tới thật ra trò chơi mới là thế giới của bọn họ, La Tường lại cảm thấy có nhiều bằng hữu như vậy là hạnh phúc, ở võng du quen biết ở đời thật gặp nhau. Vào trò chơi sẽ không có phân chia địa lý, khoảng cách xa xôi.

Đoàn Đoàn cũng thấy đã đến lúc, đứa nhỏ Tay trái là đi cùng xe anh đến, tự nhiên cũng ngồi cùng xe anh đi, bất quá bởi vì Trư Trư cũng chung thành phố, cho nên trở về biến thành ba người. Nhiều thêm cái bóng đèn, Tiểu Hoa nói.

Cuối cùng còn dư lại La Tường cùng Yêu Nhất, thời điểm nhiều người tốt hơn, đột nhiên còn lại hai người, La Tường  cảm giác có chút xấu hổ, đối mặt với người nọ cậu cũng không biết nói gì, “ Lái xe về cẩn thận”.

“Ân”. Đối phương nhưng thật ra biểu hiện rất tự nhiên” Anh trước đưa em về”

“Ách, không cần đâu, nơi này cách nhà tôi không xa, nhưng anh trở về chắc phải mất không ít thời gian”

“Anh ở thành phố H, đi đường cao tốc chỉ mất hai giờ” Yêu Nhất hạ xuống nụ cười “Anh chỉ sợ chính em trở về lạc đường”

La Tường ra vẻ tức giận nói, “Muốn đưa tôi cứ việc nói thẳng thôi”.

“Được rồi, anh là muốn đưa em.” Đối phương cũng rất thản nhiên.

“……” La Tường cảm thấy quen phương thức ở chung này, đối với cậu quá tốt quá ôn nhu ngược lại sẽ làm cậu cũng không biết tiếp nhận thế nào, cho nên mặt cậu lại nổi lên phấn hồng. Kỳ thật Yêu Nhất cũng đã sớm nhìn ra điểm ấy, cho nên hôm nay anh cố tình vô tình đùa vui để cho La Tường không thấy xa lạ và khó xử.

Lên xe, hai người xem như lần đầu tiên chân chính ở riêng cùng nhau. Trong lúc nhất thời không biết nói cái gì, không khí có điểm im lặng kì lạ.Cuối cùng vẫn là Yêu Nhất tìm chuyện nói trước, “Lại nói tiếp, chúng ta đều dùng tên trong trò chơi giới thiệu, tên thật cũng không biết.”

“Ách, đúng vậy”. Giống như đều trực tiếp kêu tên trong trò chơi, cho nên cũng không nhớ tới tên thật của chính mình, “Tôi là La Tường.”

“Diệp Khâu Phong.”

“Thu Phong?”La Tường mặc niệm một chút, đây là tên ngựa trời a…Như thế nào có người tên mùa thu…

“Khâu của đồi” Yêu Nhất giải thích, đối với tên mình La Tường hiểu lầm cũng không phải là người đầu cũng sẽ không phải cuối cùng.

“Nga.” Sau đó hai người lại trầm mặc.

“Em là sinh viên?” Yêu Nhất  bất đắc dĩ tiếp tục đề tài

“Ân, đại học XX, ở thành phố H”

“Đó là một trùng hợp ngẫu nhiên, chờ khi em trở lại trường học chúng ta có thể gặp nhau lần nữa.” Người nào đó dường như vô tình tùy ý nhắc nhở.

“Tốt.”

Tuy rằng không biết La Tường trả lời cho có lệ, hoặc thật sự muốn, Yêu Nhất tâm tình vẫn là sung sướng lên, “Trước kia anh cũng muốn thi nó, nhưng sau đó không vào được.”

“Điểm không đủ? Vậy sau đó anh học ở đâu?”

“Đại học OO.”

“…..” La Tường không nói gì một trận, “Ngươi người này, trường này tốt hơn XX rất nhiều được không! Là một nhóm các…”

“Haha, đúng vậy. Bị bọn họ thu trước, đáng tiếc, nếu không có thể là học trưởng của em rồi.”

Khốn kiếp chính là khốn kiếp, ngươi cứ khoe ra đi? La Tường oán thầm [Tường Tường hiểu lầm lá cây, anh là thật lòng muốn cùng cậu học chung một trường!]

“Em học chuyên ngành gì?”

“Ách…” La Tường do dự nói ra có thể hay không bị đối phương cười nhạo, “Sư phạm…”

“Phốc…” Yêu Nhất thật sự không phải cố tình, chỉ là La Tường kiểu người thiếu kiên nhẫn, tính cách tùy tiện bạo lực, cộng thêm thỉnh thoảng mơ hồ cùng thói quen sử dụng từ thô, suốt ngày làm trạch nam cơ thể không phơi ra dưới nắng, nhìn thế nào cũng không giống tương lai muốn làm thầy giáo truyền thụ tri thức, toàn thân nào có điểm làm gương tốt! Dự đoán tương lai người này nhất định thất nghiệp tìm không thấy công việc nuôi sống chính mình, xem ra tốc độ phải nhanh hơn đem người này đem về dưỡng, nếu không người này sẽ chết đói [Lá cây ngươi cũng tưởng quá xa…]

La Tường biết nói ra đối phương nhất định cười nhạo chính mình, “Anh không hài lòng?”

“Không có, không có, rất tốt.” Âm điệu đã thu lại, nhưng trên mặt ý cười cố thế nào cũng không ngăn được.

“Vậy anh làm lĩnh vực gì?” La Tường ra vẻ mặc kệ đối phương nói ra cái gì, chính mình cũng sẽ cười nhạo một chút đáp lễ!

“Anh làm kiến trúc sư.”

Được rồi, chức nghiệp này với Yêu Nhất rất xứng, thật sự không có điểm gì có thể chê. La Tường có điểm thất vọng, nhìn giống như không có gì nói, cậu lấy ra di động, chuẩn bị đổi tên đối phương thành tên thật, ban đầu ‘Khốn kiếp còn biến thái’ chỉ nhất thời vui vẻ viết nên.

“Khốn kiếp còn biến thái?” Yêu Nhất lại chuyển hướng nhìn lén tay cậu.

“Anh anh anh, xem phía trước lái xe, không nên nhìn tôi!…di động!” La Tường bị bắt, thẹn quá thành giận lại có chút tội lỗi.

Đối phương một lần nữa nhìn về phía trước, nhưng giọng điệu lại mang vẻ nguy hiểm, “Khốn kiếp? Biến thái? Ấn tượng của em về tôi?”

La Tường trầm mặc, bởi vị cậu thật sự không biết phải làm cái gì mới tốt, hơn nữa tên kia chính là khốn kiếp cùng biến thái!

Không khí lại bắt đầu xấu hổ, đột nhiên Yêu Nhất đem xem đến ven đường dừng lại. Anh xoay người mặt không chút thay đổi hướng La Tường nói: “Em đã cảm thấy tôi là khốn kiếp cùng biến thái, vậy như vậy đi…”

Nhìn đối phương bộ dáng lạ, La Tường có chút hoảng loạn, không phải thật sự tức giận chứ? Có thể hay không giết chính mình a!!! Ném xác trên đường a!!!! Đây không phải là giỡn chơi! Khi tâm trí cậu rơi vào hỗn loạn. Đối phương thật sự lại nghiêng người qua, ngày càng gần, nhìn thấy trước mặt mình một người phóng đại, bởi vì quá mức hỗn loạn hoàn toàn quên phản ứng, sau đó bị đối phương dùng môi chạm vào môi mình? Tuy là trong nháy mắt đối phương liền rời đi, bất quá, miệng đối miệng …miệng đối miệng…Hôn…Hôn môi…La Tường hỗn loạn não đột nhiên trống rỗng…Súc vật, lão tử vừa mới phải hay không bị hôn!!!!

“Biến …Thái…” Não dung lượng thật sự không đủ, nghẹn ước chừng 20 giây La Tường liền nghẹn ra hai chữ.

“Em đã vẫn nghĩ như vậy, anh cũng không không biết xấu hổ lãng phí tài nguyên.” Tuy rằng nói xong trong lời nói có điểm giống vui đùa, nhưng là Yêu Nhất nhìn thẳng La Tường ánh mắt cũng là nghiêm túc.

Súc vật a!!! Này tình tiết cũng quá máu chó đi!!! Đây không phải là cốt truyện mà mấy bộ phim tình yêu lãng mạn thường xuất hiện!!!

“Tôi không chấp nhận trò đùa hôn môi của anh!” Hơi quá đáng, bình thường dùng lời nói khi dễ mình, hiện tại lại còn dùng hành động khi dễ mình! Không đúng, là nói chuyện!

“Kỳ thật…Anh cũng không thích tùy tiện như vậy.” Yêu Nhất nói xong lại lần nữa, vẫn là một nụ hôn, nhưng là lần này đối phương khẽ cắn môi La Tường, đưa lưỡi xâm nhập miệng La Tuờng, cùng lưỡi cậu quấn nhau một chỗ, liếm, áp nhẹ, cuộn. Không giống như trước đó nhẹ chạm qua, lần này nhiệt tình hôn say đắm một phút.

“Lần này vừa lòng sao?” Buông La Tường ra, Yêu Nhất liếm môi hỏi.

“Lại có thể không chán ghét…” Mặt La Tường đỏ bừng có chút hoảng hốt trả lời đối phương lại như là tự nói với chính mình.

Yêu Nhất khởi động xe, một bên La Tường vẫn chưa lấy lại tinh thần, cậu không suy nghĩ cẩn thận chính mình như thế nào liền cùng người gặp mặt lần đầu hôn môi, chẳng những không cự tuyệt, xong rồi còn cảm thấy thực thoải mái!

“Chúng ta mới lần đầu tiên gặp mặt…” Có điểm không thể tin được, quá điên cuồng!

“Kỳ thực là lần thứ hai, có lần gặp qua tại cửa KTV, em thiếu chút nữa té, anh giúp em, nhớ rõ không?”

“Thì ra người kia là anh.” La Tường thấy có chút ngạc nhiên, trách không được có cảm giác như đã gặp qua, chỉ là khi đó vội vàng bận rộn không nhìn thấy đối phương.

“Không đúng, số lần gặp mặt không phải là điều quan trọng!” La Tường rốt cuộc bắt đầu thanh tỉnh, “Tôi trước kia không phải đồng tính luyến ái a….”

“Hiện tại phát hiện chính mình đúng rồi?”

“…..”

“Kia gì…” Yêu Nhất nhìn La Tường.

“Tại sao!” La Tường ác liệt quay lại nói anh, lại muốn nói chính mình.

“Em không phải nói nhà em rất gần sao? Anh như thế nào đi nữa giờ còn chưa tới?” Tuy rằng Yêu Nhất trong lòng nghĩ, tốt nhất vĩnh viễn đừng đến…

“Ách, theo anh nói, nơi này giống như tôi cũng chưa từng tới…Anh, là dựa theo tôi chỉ đường sao?”

“Đương nhiên! Anh lại không quen tất cả đường, đương nhiên nghe lời em!”

“Dựa vào! Anh như thế nào có thể đều nghe theo tôi, tôi là ngu đường được không!”

“Tốt tốt”. Hôn một người nào đó, Yêu Nhất khí thế cũng yếu đi rất nhiều, bất đắc dĩ mở GPS

“Sớm có thứ này không biết dùng a!”

“Đúng đúng, anh nhầm rồi…”

Như vậy lại thêm 10 phút, rốt cục cũng đưa La Tường an toàn về đến nơi. Lúc cậu muốn xuống xe, Yêu Nhất thừa thế giữ chặt đối phương lại hôn vài cái trước khi cho xuống xe. Đối phương cũng không phản kháng, dù sao cũng không chán ghét lại còn có cảm giác, La Tường chính là sinh vật thẳng tính bộc trực không thích vòng vo.

Lần sau hẳn là cậu chủ động, La Tường cảm thấy.

Chờ người nọ lên lầu, Yêu Nhất ghé vào tay lái đến khi an tĩnh lại, đừng nhìn anh vừa rồi bình tĩnh,thật ra trong lòng cũng là hoảng loạn. Luôn luôn trầm ổn lại có thể làm ra hành động kích tình như vậy. Vốn cảm thấy hôm nay có thể sờ sờ đầu đối phương là đã là đủ,kết quả còn chưa sờ qua, lông còn chưa vuốt xuống, tay nhỏ cũng kéo, liền hôn, vẫn là hôn lưỡi, còn hôn không chỉ một lần! Sự phát triển này phải không là nhanh một chút? Bất quá chính mình thực vừa lòng là được…

Lúc này La Tường, vào phòng đóng cửa. Ngồi trước máy tính nhìn màn hình tối đen, khuôn mặt của cậu còn một chút nóng. Cậu cân nhắc, ông đây có phải hay không làm điều mất mặt? Xuống xe lại hôn một lần? Con mẹ nó, ban ngày còn cười nhạo Đoàn Đoàn bọn họ là gấu túi, kết quả buổi tối chính mình thành cá hôn môi?!

Bất quá trong lòng lại thấy hạnh phúc là sao? Nhớ tới đối phương nói hết kì nghỉ hè trở về trường học có thể gặp lại, trong lòng thực chờ mong là lại sao thế này? Ông đây rốt cục rơi vào bể tình? Còn cùng một tên đàn ông? Chẳng lẽ là kết quả của yêu qua mạng? Fuck súc vật, vừa mới xuống xe liền cố hôn môi, lại quên hỏi rõ ràng! Cho nên nói loài cá đều không có đầu óc!!!!

Advertisements

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s